NHẪN KHÔNG PHẢI YẾU, MÀ LÀ GIỮ ĐƯỜNG DÀI
NHẪN KHÔNG PHẢI YẾU, MÀ LÀ GIỮ ĐƯỜNG DÀI
Cổ nhân dạy: nhẫn một chút, lòng người rộng ra; một niệm không kềm, việc lớn cũng dễ hỏng; biết lùi một bước, đường đi tự mở. Lời ấy không khuyên cam chịu, mà nhắc ta giữ mình giữa những va chạm thường tình.
Người nông nổi hay vướng vào hơn thua. Một lời trái ý cũng muốn tranh đến cùng, tưởng là giữ danh, kỳ thực lại hao tổn cơ hội. Mỗi lần sa vào chuyện nhỏ, là một lần đánh mất sức lực cho việc lớn.
Người từng trải hiểu khác. Nhẫn không phải yếu, mà là giữ cho tâm không loạn, cho trí không lệch. Có khi bớt một câu, việc tự yên; lùi một bước, đường lại dài thêm. Không tranh, chưa hẳn là thua; nhiều khi chính vì không tranh mà thế đứng vững hơn.
Điều khó không phải thắng trong một khoảnh khắc, mà là giữ được lợi thế lâu dài. Chấp nhất cái trước mắt có thể đem lại cảm giác hơn thua, nhưng lại làm hẹp tầm nhìn về sau.
Nhẫn, rốt lại, không phải cúi đầu trước sai, mà là không để điều nhỏ điều khiển mình. Khi hiểu rõ hoàn cảnh, biết mình đang ở đâu và vì sao cảm xúc khởi lên, ta sẽ bớt phản ứng theo bốc đồng, mà biết chọn cách hành xử phù hợp.
Giữ được mình, đường tự nhiên dài. Biết dừng đúng lúc, mới là cách đi xa.
- Hồ Chí Minh 2
- Đà Nẵng 7
- Hải Phòng 2600
- Quảng Nam 73
- Quảng Ninh 1
- Hải Dương 21

